Đọc Truyện Lan Rùa mới nhất - Làm Dâu Nhà Phú Ông

Thảo luận trong 'Ebook Truyện Chữ' bắt đầu bởi mythientran, 12/7/17.

  1. mythientran

    mythientran New Member

    Tham gia ngày:
    28/6/17
    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    1
    Làm Dâu Nhà Phú Ông

    Chương 1:

    Ngày xửa ngày xưa,

    Xưa xưa lắm rồi...

    Nghe đồn ở thôn Kim Giang, xã Đại Cường có phú ông Phạm Kim giàu nứt đố đổ vách, vàng bạc chất đống, đất đai bành trướng. Thôn nhỏ tổng cộng ba trăm hộ dân thì có tới hai trăm hộ làm mướn cho nhà phú ông.

    Tính cả tuổi mụ thì năm nay phú ông bước sang tuổi ba tám, phú ông có hai vợ, bà cả tên Đinh Phi Yến, ba mươi ba xuân xanh. Bà hai, Lê Hồng Phúc, hơn bà cả sáu tuổi. Bà cả, cậu cả với phú ông ở dinh thự phía trên, bà hai cùng cậu hai ở túp lều tranh phía dưới.

    Nói là trên dưới nhưng cơ ngơi của phú ông rộng rãi khang trang, nhà phân gian lớn gian nhỏ nên cũng cách xa xa lắm. Một tháng may ra bà hai được chạm mặt chồng dăm bảy lần thôi. Có đợt này bà ốm liệt giường nên đây là lần thứ ba trong tuần phú ông ghé qua thăm hỏi.

    Bà hai vốn là con gái của kẻ sát nhân, theo lệ thôn tất nhiên không được ở nhà ngói. Đã thế mỗi tháng còn chỉ được bà cả phát cho có năm quan tiền nên cuộc sống khó khăn chật vật lắm.

    Lẽ ra lão Tám quản gia mới là người phụ trách chi tiêu sổ sách trong nhà, nhưng mà ý bà cả là ý trời, lão nào dám cãi. Phú ông lại chẳng để tâm tới mấy chuyện nhỏ nhặt nên không hề hay biết, chỉ là, nay ngẩng đầu lên quan sát kĩ càng mới thấy bà cả nói đúng, bà hai ăn tiêu hoang quá.

    Một tháng năm chục quan tiền mà không biết cân đối chi tiêu. Cái lều rách ngoài chum nước, chiếc chạn bát bằng tre cũ mèm với hai tấm phản mối mọt đục khoét gần hết thì chẳng còn gì đáng giá cả.


    Cậu hai có người mẹ như vậy, quả thật tội nghiệp.


    Bà hai nửa lời cũng không dám tố cáo, thành ra bà cả ngày càng giương oai tác quái. Phú ông mới xuống với bà hai có nửa canh giờ thôi mà bà cả đã điên lồng điên lộn, bà đi ra đi vào, bà bực bà bội, bà lên giọng bà gọi đầy tớ.


    -"Bưởi...Bưởi đâu...Bưởi đâu lên đây bà biểu..."


    -"Dạ, có con ạ."


    Con Bưởi tới tấp chạy lên, cái giọng dạ dạ vâng vâng của nó ngọt xơn xớt luôn.


    -"Bẩm bà, con đây ạ, bà có gì sai bảo ạ?"


    -"Đi gọi ông về cho bà, bảo bà ngã, mời ông về gấp."


    -"Nhưng bà đâu có ngã đâu ạ?"


    Bưởi ngây thơ thắc mắc, bà cả điên quá hoá hồ đồ, suýt thì quên con này nó bị thiểu năng. Nhưng mà thiểu năng cũng có cái giá trị của thiểu năng, nó không bao giờ biết nói dối cả, ngược lại còn rất nhẹ dạ cả tin, đặc biệt cực kỳ ngoan ngoãn biết điều. Bà là bà vô cùng hài lòng khi có nó ở bên, bà e hèm hắng giọng.


    -"Con này, cãi bà à? Bà sắp ngã rồi, gọi ông về nhanh lên không không kịp."


    -"Sắp là bao giờ ạ?"


    -"Bây giờ."


    Dứt lời bà làm bộ sảy chân đâm sầm xuống đất, bà kêu bà khóc, nước mắt giàn giụa. Bưởi sợ run cầm cập. Bưởi thương bà ứa nước mắt, Bưởi co giò chạy một mạch, vừa chạy vừa hớt hải gọi ông.


    -"Ới ông ơi...ới ông ơi bà ngã dập mặt bố nó rồi...ới ông ơi mau về đi ông ơi..."


    Phú ông nghe tin dữ xót quặn cả ruột, mặc cho bà hai còn đang sốt sình sịch, ông quay sang sai thằng Quất đi mời thầy lang giỏi nhất thôn tới nhà rồi ngay lập tức quay về cùng con Bưởi.


    Yến của ông, Đinh Phi Yến của ông, có mệnh hệ gì ông sống sao nổi?


    Cũng may thầy lang nói không sao cả, chắc bà cả bị choáng chút thôi. Bà tủi thân bà nức nở, ông ôm bà vào lòng, lựa lời dỗ dành.


    -"Ôi ôi bu nó nín đi...nín đi nào...tôi xin...tôi xin...tôi thương bu nó mà..."


    -"Thầy nó có thèm quan tâm tới em đâu mà. Tưởng thầy nó bận hí húi với ai kia?"


    Bà dỗi dỗi hờn hờn, ông ra sức vỗ về an ủi, ông bảo ông nào có muốn, nhưng người ta ốm chả nhẽ mình không đến thăm, dù sao cũng là tình chồng nghĩa vợ, đâu có lạnh nhạt được. Bà nghe không xuôi tai chút nào sất, bà xị mặt, bà giận.


    Người đâu mà, giận cũng đẹp quá thể đáng.


    Chả trách ông mê bà từ thuở bà còn nằm nôi. Hồi ấy ông năm tuổi, được thầy ông dắt lên phố huyện chơi nhà quan lớn. Ông đổ bà từ lúc bà khóc oe oe luôn đó, bà là con gái nhà quan nên hay nhõng nhẹo, đôi lúc cũng ương bướng khó chiều, nhưng kệ, ông thích thì ông nhích thôi.


    Ông quanh quẩn bên bà cả buổi, nịnh nọt tỉ tê đủ thứ chuyện bà mới nguôi nguôi, lúc con Bưởi cùng đám đầy tớ trong nhà dọn cơm lên ông nghiêm giọng hỏi.


    -"Cậu cả đi đâu rồi?"


    -"Dạ, bẩm ông, cậu đang ở gánh bún ngoài chợ, nhưng không phải cậu tới ăn đâu ông ạ...cậu...cậu đi cua gái á."


    Bà chưa kịp ngăn cản thì con ranh nó đã ton hót mất rồi. Ông cười khà khà, ông quay sang bảo bà.


    -"Cậu năm nay cũng mười ba rồi còn gì, đến tuổi gả vợ rồi, nếu cậu thích thì sang tháng tôi với bu nó đem trầu cau xuống cuối thôn hỏi con gái cô bán bún cho cậu."


    Bà cả nghe mà hết cả hồn, con trai bà anh tuấn ngời ngời, con gái nhà bán bún, làm gì có cửa?


    Chương 2:

    Nghèo đã là một cái tội rồi, lại còn già khắm già khú ý, hơn cậu Hưng hai tuổi lận. Vì sao bà biết nó ấy à? Cái thói ăn cắp vặt, nổi tiếng thôn này có ai chưa nghe danh cơ chứ?


    Bà là bà nhất định không đồng ý đâu.


    Mặt sưng mày sỉa, bà sụt sịt tựa vai ông làm nũng. Bà lý giải nọ kia, phân tích đủ điều mà ông chẳng hề xi nhê gì sất, ông vuốt tóc bà động viên.


    -"Cậu lấy vợ chứ có phải bu nó lấy đâu? Bu nó thương cậu thì phải để cậu rước người cậu thương về ở cùng chứ?"


    -"Nhưng không xứng với cậu, em ứ chịu đâu, nghèo kiết xác à, xấu tính nữa."


    -"Ôi dào, nghe đồn thế chứ chắc gì đã phải? Vàng bạc dưới kho chất đống, bu nó ăn cả đời cũng không hết, lo gì nhà người ta nghèo? Xấu thì về làm dâu mình dạy bảo dần dần. Quan trọng là cậu hạnh phúc, cậu thích. Thích là nhích, bu nó hiểu không?"


    Bà bĩu môi cái rõ dài, vừa hay nghe tiếng cậu huýt sáo vang vang ngoài cổng. Cậu về rồi đó, người làm trên nhà dưới bếp kính cẩn nghiêng mình chào cậu. Hôm nay cậu rất là vui nha, hình như Trâm thích cậu rồi á.


    Không phải hình như đâu, chắc chắn luôn.


    Nếu chẳng có cảm tình thì làm gì có chuyện lần nào ăn bún Trâm cũng cho cậu nhiều riêu cua ơi là nhiều ý. Trâm đẹp lắm, đẹp nhất thôn, tính tình lại phóng khoáng hào sảng, cậu mê Trâm tít thò lò luôn.


    Ông chắp tay sau lưng, điềm đạm bước ra sân, dõng dạc hỏi han trai trưởng.


    Cậu hứng khởi lắm, mà chưa kịp đáp lời thì mẹ cả đã chặn họng.


    -"Cậu thích tiểu thư Cẩm Chi, con gái quan tam phẩm trên phố huyện cơ, cậu nhỉ?"


    Cái từ "nhỉ" của bà kéo rõ là dài, giọng bà cũng uy nghiêm doạ cậu sợ suýt són ra quần. Cậu thương Trâm là thương thật lòng đó, nhưng cậu cũng thừa hiểu thế nào là môn đăng hậu đối. Mẹ cậu ưng Cẩm Chi, mẹ bảo lấy Chi rồi sau này tương lai cậu sẽ rộng mở, muốn làm quan là điều dễ như trở bàn tay thôi.


    -"Bu nó để cậu tự phát biểu. Cậu thích Cẩm Chi thật hả?"


    Ông lớn giọng, cậu ngậm ngùi gật đầu. Ông lại thắc mắc.


    -"Không lẽ cậu thích ăn bún đến vậy sao?"


    -"Đâu có...là thằng hai...thằng hai thích Trâm thầy ạ...con...con chỉ tới đưa thư tình cho tụi nó thui..."


    Giọng cậu run rẩy, ông hỏi gấp quá làm cậu chẳng kịp suy nghĩ nhiều. Từ nhỏ cậu đã thế, có tội danh gì đổ hết cho thằng hai là xong. Cậu hai tính lầm lì, bà hai lại dặn cậu nhịn cậu cả nên lần nào được thầy triệu tập cậu cũng im im chịu trận. Lần này cũng không ngoại lệ, thầy tưởng cậu thích con gái hàng bún thật nên mở lời.


    -"Thầy sắm lễ cho cậu hai đi hỏi vợ nhé, cậu thấy thế nào?"


    Cậu hai mãi chẳng có phản ứng gì, vú Năm bên cạnh ghé tai cậu thì thầm khuyên cậu.


    -"Cậu tạ ông đi cậu, cô Trâm nhanh nhẹn tháo vát, rước về coi như có thêm người làm miễn phí, mỗi lần bà hai ốm cậu đỡ vất vả. Sau này cậu thích ai thì cưới tiếp, cậu cho ai làm vợ cả chả được. Nhà cô Trâm nghèo, cô ấy cũng không dám đòi hỏi đâu."


    Vú Năm thương cậu hai vô cùng, cùng là con phú ông nhưng cậu cả ăn sung mặc sướng, ngược lại cậu hai tội nghiệp lắm. Bà hai hay ốm, thân phận lại thấp hèn nên không có người hầu kẻ hạ, ngay cả vú Năm muốn giúp gì đều phải lén lút sợ tai mắt của bà cả.


    Giờ thì tốt rồi, có vợ là có thêm chỗ dựa.


    Cậu hai hình như cũng hiểu ý vú Năm, cậu đồng ý với thầy rồi dập đầu ba cái tạ ơn. Cậu cả ngược lại sốc nghẹn, Trâm là của cậu, trước sau gì cậu cũng rước Trâm về thôi, sao cậu có thể dễ dàng để kẻ khác nẫng mất như vậy.


    Cậu đợi thầy bu đi nghỉ, cậu liền lẻn ra ngoài, lén lút tới gặp Trâm. Trâm đang xắt hoa chuối cho khách ăn kèm với bún riêu, cậu vội vã ghé vào, vừa thở hồng hộc vừa thổ lộ.


    -"Trâm à, thằng hai nhà tui sắp mang lễ sang hỏi cưới Trâm đó, nhưng Trâm đừng nhận lời nha. Trâm đợi tui, lấy Cẩm Chi xong rồi tui sẽ tới rước Trâm, đợi khi nào tui làm quan lớn tui sẽ cho Trâm làm vợ cả. Trâm đồng ý với tui nha Trâm. Tui biết thừa rùi ý, tui biết Trâm cũng thương tui, nên Trâm gật đầu một cái cho tui yên tâm nha...nha...nha...nha Trâm..."


    Chương 3:


    Cậu cả nhì nha nhì nhèo, Trâm chẳng để tâm tới lời thình cầu của cậu gì cả, Trâm còn đang mải ngó cậu hai. Cậu hai năm nay cũng mười ba, cũng kém Trâm hai tuổi, nhưng cậu cao hơn Trâm một cái đầu, ngược lại cậu cả hơi thấp, chỉ đứng tới vai Trâm.


    Cậu hai có nước da rám nắng, tuy hơi gầy nhưng cơ thể rắn rỏi lắm. Cậu cũng hay ra chợ bán cài này cái kia, hôm nay cậu bán chổi rơm tự bện thì phải. Cậu kiệm lời, ít khi mồi hàng, cũng không dẻo miệng như Trâm, nhưng vì cậu khéo tay, đồ của cậu vừa tốt vừa đẹp, giá cả lại phải chăng nên đông khách kinh khủng.


    Ban nãy cậu Hưng bảo cậu sắp mang lễ sang hỏi cưới Trâm rồi đó, tự dưng hai má Trâm ửng hồng luôn à, cả ngày chẳng nói chẳng rằng như cậu không hiểu đi rước vợ kiểu gì đây?


    -"Trâm...Trâm..."


    Cậu cả quát hại Trâm giật bắn, đoạn cậu cũng nhìn về phía cậu hai bĩu môi.


    -"Trâm thấy chưa? Thằng hai đen sì đi à, tởm chết. Trâm mà lấy nó số Trâm mai sau cũng chỉ đi bán chổi rơm như thế thôi, còn Trâm lấy tui á, cả đời ăn sung mặc sướng nha."


    -"Ôi chao ôi cậu ơi, bà Đinh Yến chắc chắn không đồng ý đâu. Bà mà biết bà phá tan cái gánh bún nhà tui mất, cậu mau về đi cho tui nhờ."


    Trâm rối rít khuyên nhủ, cậu vẫn cứng đầu cứng cổ ghê gớm.

    -"Nhưng Trâm thích tui mà, tui cũng thích Trâm, thích thì nhích thui, thầy tui bảo thế đó."


    -"Xin cậu, tui đâu có thích cậu đâu. Tui nói tui thích cậu khi nào chứ?"


    -"Thôi đi, Trâm đừng ngại ngùng nữa đi. Trâm toàn lén lút cho tui bao nhiêu riêu cua ý, tưởng tui ngốc lắm à?"


    -"Là do cậu trả tui nhiều tiền mà."


    Có người thành thật giải thích, có người vẫn chẳng chịu tin. Cậu bám dai như đỉa ấy, chẳng còn cách nào khác, Trâm đành nhỏ nhẹ ghé tai cậu bảo chuyện dựng vợ gả chồng là chuyện hệ trọng, cô không dám làm trái ý người lớn đâu.


    Cậu nghe xong tự dưng phởn dễ sợ, cậu dặn dò Trâm không phải lo rồi chạy vụt mất. Cậu cả đi khuất rồi, Trâm mới phủi phủi tay lao vào gian trong rửa qua cái mặt, lén lút lấy ra một tiền rồi bẽn lẽn sang chỗ bán chổi.


    -"Cậu hai bán tui một chiếc nha."


    Cậu gật đầu rồi lầm lũi đưa chổi cho Trâm. Một quan tiền bằng mười tiền, một tiền bằng sáu mươi đồng, nhưng giá chổi có mười chín đồng một chiếc thôi, Trâm đưa tiền chẵn quá hại cậu phải đổ cả đống tiền lẻ trong ống ra đếm đếm hối lại cho cô.


    Là Trâm cố ý đấy, cố ý để được lảng vảng quanh cậu nhiều hơn.


    -"Tui thông minh lắm cậu ạ, tui học cái gì cũng nhanh hết, ai mà rước tui về dạy tui bện chổi là tui bện được luôn đó, còn rất năng suất nữa."


    Con gái cô bán bún thẹn thùng tỉ tê, con trai phú ông chẳng có phản ứng gì sất. Lẽ ra cậu phải chớp luôn thời cơ vàng rồi kéo Trâm vào bụi chuối hớn hở thủ thỉ về kế hoạch sắp tới của cậu chứ. Cậu sắp hỏi Trâm cơ mà? Cũng không biết mồi chài người ta một chút, cậu thua xa thằng em trai tám tuổi của Trâm.


    Trâm mà là đứa con gái khác Trâm ứ thèm gả cho cậu luôn đó, nhưng tiếc rằng không phải, Trâm đơn giản chỉ là Trâm thôi, cả buổi đầu óc cứ lơ lửng như treo ngược trên chín tầng mây ấy.


    Thầy Trâm mất sớm, nhà Trâm chỉ có ba chị em và mẹ, đứa em gái kém Trâm hai tuổi rưỡi đã đi lấy chồng thôn bên từ tháng giêng rồi. Không phải Trâm không có người hỏi mà do Trâm thương bu nên cứ chần chừ mãi, còn một năm nữa là mười sáu rồi, già lắm rồi.


    -"Cậu cả vừa hứa sẽ đặt một trăm quan tiền để lúc nào cậu làm quan lớn cậu sang rước mi đó. Bu đồng ý rồi."


    Bà Trinh vừa cọ nồi nấu riêu cua vừa nói vọng vào, Trâm nghe mà giật thót cả người, Trâm tính kiểu gì bà cả cũng không đồng ý, hồi nãy nói vậy là để cậu bỏ cuộc thôi, ai dè cậu lại chơi trò hối lộ bu như vậy.


    -"Bao giờ cho cậu làm được quan lớn hả bu? Đợi tới lúc đó có khi ế già ý bu ạ. Nghe bảo cậu hai sắp sang hỏi đó bu."


    -"Điên à mà lấy cậu hai con? Cậu hai là cháu trai của tội phạm sát nhân đó, cả đời cậu ấy e rằng cũng không ngóc đầu lên được, so sánh với tầng lớp dân thường như chúng ta đã chẳng bằng, huống chi cao sang vọng trọng như cậu cả. Bu thấy cậu cả đẹp hơn mà, trắng mập xinh trai lại thương Trâm, chịu khó đợi cậu, dù làm vợ hai vợ ba hay vợ bảy cũng vẫn có kẻ hầu người hạ đàng hoàng, sau này Trâm giàu rồi Trâm gửi tiền về cho cu Trí để bu mời thầy về dạy em, rồi em làm quan Trâm cũng được thơm lây, nha Trâm..."


    Bu phân tích một thôi một hồi, phận làm con, lẽ đời làm gì có cái thói cãi lời bu đâu? Trâm buồn buồn nhảy xuống ao. Bu trên bờ hỏi tự dưng lao xuống đấy làm gì, Trâm ứa nước mắt, mãi một lúc sao mới bình tĩnh được, nghẹn ngào đáp bu.


    -"Con vớt bèo cho lợn."


    -"Ừ xong nấu cám luôn nha con, Trâm chịu thương chịu khó kiểu gì bà cả cũng thích Trâm thôi."


    Bu Trâm vui vẻ dặn dò, cứ nghĩ tới việc sắp được thông gia với nhà phú ông bà lại cười không khép được miệng, ôi chao ôi, phúc đầu mà nhiều thế chứ nị, chắc thầy nó trên trời phù hộ cho Trâm rồi.


    Chương 4:


    Trâm tủi thân lắm, đêm ấy sụt sà sụt sịt chẳng chợp mắt nổi, tới canh năm nghe tiếng gà gáy vang vang liền bật dậy quét dọn sân sướng rồi phụ bu nấu nồi riêu. Lúc cho mấy con lợn nái ăn Trâm tự nhủ lấy cậu cả cũng tốt, lấy cậu cả rồi hàng tuần chẳng phải tắm cho lợn nữa, được ngồi mát ăn bát vàng, còn có thể lén mang đồ ngon về cho bu cho cu Trí nữa, sướng quá còn gì?


    Trâm tự an ủi, tự động viên bản thân nhiều lắm. Sáng ra chợ trời man mát, khách đông nườm nượp làm tâm trạng nó cũng khá khá lên một chút, chỉ là, ngoảnh đi ngoảnh lại mắt đã dán chặt vào gian hàng của cậu hai rồi.


    Hôm nay cậu bán hoa.


    Từ hồng tỷ muội, cẩm chướng, bách hợp đến hải đường đỏ, loại nào cậu cũng bán cả. Cậu khéo tay cực kỳ, cậu bó hoa rất đẹp, giá cả dễ chịu nên rất nhiều bà lớn ghé mua, loáng cái đã thấy cậu dọn hàng rồi. Cậu cầm theo nhành lan hồ điệp đi thẳng sang gánh bún nhà Trâm.


    Cậu định hỏi vợ sao cậu?


    Hỏi Trâm á?


    Bằng mỗi nhành lan đó thôi ư? Thôi thế cũng được, nếu cậu mở lời thì Trâm đâu nỡ từ chối? Trâm sẽ giúp cậu thuyết phục bu Trâm, biết đâu bu thương Trâm, thương cậu, bu gật đầu thì sao?


    Tim Trâm đập rối rắm loạn xạ, khoảnh khắc cậu đứng sừng sững trước mặt, Trâm tưởng như nó nhảy vọt ra ngoài mất ý. Hồi hộp muốn xỉu, vậy mà cậu chỉ bảo bán cho cậu ba mươi đồng bún, cậu làm Trâm khóc không ra nước mắt mất.


    Bà hai thích ăn bún hàng nhà Trâm nên thỉnh thoảng cậu cũng ghé qua mua đem về. Cậu chỉ mua đủ cho bà hai ăn thôi, còn Trâm thì toàn nhân lúc bu đang tiếp khách lấm lét gắp cho cậu gấp đôi số bún, múc gấp đôi số riêu và cắt thêm đậu phụ với chả lá lốt nhét đầy ắp cái âu.


    Chẳng biết tâm ý của Trâm cậu có cảm nhận được chút nào không mà đến một nụ cười cũng chẳng khuyến mại. Cậu keo kiệt quá trời luôn, hôm nay còn để quên nhành lan rừng ở quán Trâm nữa chứ.


    Nhành lan này hoa nở rộ, đẹp như vậy chắc mọc ở trên vách núi, muốn hái được nhất định mất cực kỳ nhiều công sức. Nhưng bù lại giá của nó phải từ hai tiền trở lên, ban nãy cậu không bán chắc có khách đặt cao rồi, Trâm thương cậu nên cẩn thận xách nhành hoa chạy vụt về phía túp lều tranh đầu thôn.


    Nhà Trâm đã thuộc hộ nghèo rồi, nhà cậu còn tả tơi hơn rất nhiều.


    Cậu với bà hai đang dùng bữa trưa, bà hai chễm chệ trên giường húp sùm sụp hết âu bún, cậu thì lủi thủi dưới đất gặm mấy củ khoai lang. Trong thôn có lời đồn bà hai nhà phú ông tham ăn lắm, một buổi ra chợ chén hết ba bát bún, sáu cái bánh rán, hai bánh đa kê, năm cốc chè sen là chuyện bình thường, Trâm nghe còn tưởng các bô lão chém gió, giờ được chứng kiến mới tường tận.


    Trâm ức ghê gớm, là Trâm cho cậu hai đó, rốt cuộc cậu chẳng được miếng nào sất. Trâm biết bà hai đang ốm, nhưng tội cậu, Trâm đứng ngoài bụi chuối mà ứa cả nước mắt.


    Một lát sau cậu ra, cậu ngạc nhiên nhìn Trâm, Trâm cũng nhìn cậu. Đoạn Trâm ấp úng đưa cậu nhành hoa.


    -"Cậu...cậu...để quên này."


    Cậu lắc đầu.


    Không quên? Nghĩa là tặng Trâm sao? Cậu hiếm khi tặng hoa cho con gái lắm, có mỗi hôm rằm tháng trước mua đậu phụ con Quýt nó không lấy tiền nên cậu đành để lại mấy khóm thược dược thôi. Lẽ nào cậu phát hiện ra Trâm lén cho nhiều bún hơn rồi? Cậu cũng tinh với sòng phẳng quá đi.


    Cậu với mấy cái giỏ chuẩn bị lên núi hái nấm, Trâm cũng với một chiếc, lẽo đẽo theo sau cậu.


    -"Giỏ cậu tự đan à? Đẹp quá đi. Cho tui theo với nhé, bu tui với em tui cũng thích ăn nấm xào hành khô lắm, eo ui thơm phưng phức à."


    -"Nhà cậu hai có hành khô không? Nhà tui trồng đó, cả gầm giường luôn, lát về tui mang sang cho cậu nha."


    -"Chầm chậm thui cậu...đợi tui với..."


    Trâm cứ nói, cậu cứ đi. Lúc giỏ nấm của cậu đầy, giỏ nấm của Trâm cũng đầy. Trâm nhanh nhẹn lắm, nhặt được rất nhiều nha, nấm vàng nấm đỏ sặc sỡ đẹp mê hồn, tối nay được bữa ngon phải biết.


    Cậu tiến tới gần Trâm, gần lắm, cậu bốc nấm của Trâm quăng hết đi. Trâm xị mặt mè nheo cậu, cậu không nói gì cả, cậu đền cho Trâm một nửa giỏ của cậu rồi lại quay người nhặt tiếp.


    Trâm cũng nhặt, mà Trâm lượm được cái nào đẹp đẹp cậu đều thó lấy rồi vứt hết à. Bực cậu ghê, hay cậu thích Trâm nên muốn gây sự chú ý? Cậu thương thầm Trâm từ bao giờ không biết?


    Cậu chỉ cần nói thẳng toẹt ra là được mà, việc gì phải ngại ngùng dùng khổ nhục kế như vậy? Trâm nén cười ngắt bông hoa lan to nhất rồi e thẹn níu ống tay áo cậu thỏ thẻ.


    -"Gài cho tui."


    Cậu ngẩn ngơ không hiểu gì, Trâm đành phải gợi ý thêm.


    -"Gài lên tóc ý, rồi cậu sẽ thấy tui rất là đẹp luôn."


    Cậu hai hơi đưa tay ra, Trâm khấp khởi mừng thầm, nhưng cậu không cầm hoa mà bốc cho Trâm mấy cái nấm to to, đoạn cậu lại tiếp tục công việc. Trâm bị quê ghê đó, buồn thỉu buồn thiu bảo.


    -"Cậu không gài thì tui tự gài vậy."


    -"Để đó, để đó, để tui gài cho Trâm."


    Cậu cả từ đâu xông tới, Trâm theo phản xạ né cậu. Cậu có vẻ giận, cậu chỉ thẳng vào mặt cậu hai quát tháo ầm ĩ.


    -"Thằng ranh con, ai cho phép mày cua Trâm của tao?"


    Cậu hai cao quá thành ra cậu cả phải kiễng hết cỡ mới vả được cho cậu hai vài phát. Cậu hai chẳng có phản ứng gì sất, cứ lẳng lặng để cho cậu cả tẩn. Trâm há hốc, cậu cả tưởng Trâm hâm mộ vẻ oai phong của mình nên vênh váo lắm, vừa đạp cậu hai vừa cao giọng.


    -"Thằng mất nết này...thằng cháu tội phạm này...bu cậu cho mày sống...cậu cho mày sống...dân làng cho mày sống đã là phúc phận của mày rồi...mày còn muốn gì nữa, HẢ? Nói cậu nghe...mau...không dám nói à...hèn thế...vậy quỳ xuống...quỳ xuống liếm chân cho cậu...liếm sạch sạch rồi cậu tha..."

    Chương 5:


    Cậu hai gan lắm, bị đánh bao nhiêu cũng mặc kệ, đứng yên như khúc gỗ vậy. Trâm xót cậu, Trâm xông vào chắn đằng trước cậu. Nắm đấm của cậu cả vung ra, chẳng kịp dừng lại, nện một quát trúng giữa trán Trâm.


    Sức cậu Hưng tuy chẳng đáng là bao, nhưng vì cậu tức giận, lực đạo dồn nén nhiều, thành ra có người bị bầm tím cả một mảng. Cậu cả rối rít xin lỗi Trâm, cậu luống cuống xoa xoa thổi thổi. Trong khi đó cậu hai đến một câu an ủi cũng chẳng có, cậu hai rút ba cây nấm nhìn hơi lạ lạ từ trong túi áo ra đặt vào giỏ của Trâm rồi cứ thế bỏ đi.


    Mắt Trâm rơm rớm, biết tính cậu cả thế rồi nên không bực lắm, chỉ giận thái độ của cậu hai thôi. Trâm thương cậu nhiều như vậy, lâu như vậy, mà cậu chẳng hề để tâm. Cậu cả đề nghị Trâm lên cậu cõng, nhưng người cậu có một mẩu à, Trâm chẳng cần, Trâm cầm giỏ nấm của mình chạy một mạch về nhà, ấm ức ôm bu kể lể sự tình.


    Bu vỗ vai gái yêu dỗ dành.


    -"Trâm thấy chưa? Lấy cậu hai cả đời bị ăn hiếp luôn, về với cậu cả, làm vợ nhỏ cũng sướng Trâm à. Tội nghiệp cậu hai, cậu hai khổ là số cậu hai nhọ, nhưng Trâm khác, Trâm có quyền lựa chọn mà."


    Trâm khóc nấc, khóc từ lúc băm bèo tới lúc giặt đồ. Cu Trí chơi bịt mắt bắt dê với lũ bạn ngoài ngõ, phát hiện cái giỏ hay hay trước cổng liền đem vào đưa bu. Bu Trâm đang ở ngoài vườn vun lại đống rơm, thấy của quý bèn mừng rỡ reo lên.


    -"Trâm của bu nhặt được hẳn nấm linh chi cơ đấy. Nấm này bán được giá lắm nha."


    Bà Trinh còn chưa kịp mừng thì Trâm đã phi ra giật lấy ba cây nấm từ tay bà, lí nhí bảo của cậu hai để quên đó. Bà nghĩ cũng có lý, Trâm sao giỏi như vậy được, hồi lâu rồi theo bà vào rừng con bé còn chẳng phân biệt được nấm độc và nấm ăn được cơ mà.


    -"Thế con đem cái giỏ này sang trả cậu hai đi."


    -"Không cần đâu bu...giỏ này...chỗ này...là cậu hai đền con...cậu vứt mấy cây nấm đẹp của con đi...xong cậu đền con đó bu...nhưng ba cây nấm linh chi này...là của cậu..."


    Sự thật đúng là của cậu mà, nhưng bởi vì có giá trị nên Trâm không nỡ cuỗm mất. Bu Trâm nghe con gái phân trần cười lăn cười bò, rốt cuộc lại phải giảng giải một lần nữa về các loại nấm, loại nào ăn được loại nào không.


    Trâm nhớ tới cậu hai, tự dưng hai má hồng hồng, cười ngây ngốc luôn. Thì ra là vậy, cậu cũng quý quý Trâm nha, Trâm hồi hộp lắm, chỉ mong gà mau gáy để được gặp cậu. Không ngoài dự đoán, mặt hàng của cậu bữa nay là nấm, được cậu phân loại rất kỹ càng, giá cả để từ thấp tới cao nhìn bắt mắt lắm.


    Trâm bỏ lại ba cái nấm linh chi vào giỏ cuối cùng, vậy là bây giờ đã có bảy cái tất cả. Nhìn bọn chúng thật đẹp, Trâm vô tư ngồi xuống cùng cậu, ghé tai cậu thủ thỉ.


    -"Cậu hai quan tâm tới tui nha, cậu hai không muốn tui chết ý."


    -"Cậu thương tui rùi phải không? Cậu thương tui từ bao giờ thế?"


    -"Mặt tui tím bầm ra đây nè, cậu hai nhìn có xót không?"


    -"Cậu cả nói sẽ rước tui về làm vợ ý. Cậu hai không nhanh là tui lấy người khác xừ nó mất đó. Cậu đã nghe các bô lão kể chuyện chưa? Năm ngoái thi gieo mạ tui về nhất đó, được cai tổng thưởng cho hai quan tiền lận."


    -"Tuy tui hơi già nhưng gái thôn này chẳng ai được hoàn hảo như tui cậu ạ...cậu không tin cậu nhìn trước mặt mà xem...đó...đó...cậu thấy con áo vàng đó không? Mông nhỏ xíu ý à...háng hẹp nữa...dạng như thế khó đẻ lắm...cậu nhìn sang con yếm xanh đi...con đó ngực lép như con tép...mai sau lấy đâu ra sữa cho con tu ti..."


    -"Ây da, cái con váy đỏ đang ăn bún riêu nhà tui mông phình ngực nở quá cỡ, mình lấy về để mà bọn hàng xóm nó suốt ngày sang nhòm vợ mình à? Ai lại ngốc thế, cậu nhỉ? Ngay cả con gái trưởng thôn đằng kia kìa...con gái trưởng thôn ấy à...gì nhỉ...ừm...ôi dào...chắc ông trưởng thôn ông ý không gả con gái cho cậu đâu..."


    Trâm mải tỉ ta tỉ tê, lúc quay lại đã thấy cậu bán hết nấm từ đời thuở nào rồi. Cậu chắc chẳng nghe gì đâu nhỉ? Trâm dỗi, lủi thủi bỏ về quán thái hoa chuối. Cậu hai bên kia đang sắp xếp lại mấy cái giỏ thì vú Năm hớt hải chạy qua kêu cậu về nhà gấp.


    Bu cậu đang quỳ dưới đất, bà cả thì giường bẩn quá bà không ngồi được, con Bưởi phải bê riêng cho bà một cái ghế từ dinh thự phía trên đem xuống. Bà cao giọng chất vấn bu cậu.


    -"Chị Lê Phúc này, nghe nói thằng Lâm nhà chị cướp đồ chơi của cậu Hưng phải không? Phận làm mẹ mà không dạy được con thì nên phạt như nào ý Phúc nhỉ?"


    -"Tiểu thư...tiểu thư tha cho em...em cắn rơm cắn cỏ em lạy cô..."


    Bà hai van nài khẩn thiết, bà cả ngược lại ngoa ngoắt đay nghiến.


    -"Tiểu thư? Lúc trèo lên giường với phú ông hai từ "tiểu thư" nó rơi vãi chỗ nào rồi? Cái giá của một con chó phản chủ, đáng mấy đồng đây? Cả cái thằng nghiệt chủng kia nữa..."


    Phải, cái thằng nghiệt chủng, mỗi lần nhìn thấy nó là một lần bà điên. Nó cao quá, cao hơn con bà, bà điên. Nó chăm chỉ, nó tháo vát, nó được phú ông khen, bà cũng điên. Bà hai sợ bà cả lên cơn nên nháy mắt ra hiệu bảo cậu hai tự vả miệng tạ tội.


    Cậu xuống tay với chính mình, cái trò này làm nhiều thành nhàm, riết cũng chẳng thấy đau nữa. Nhưng chí ít, lần nào cũng có tác dụng. Bà cả đỏng đảnh bỏ về, mắt bà hai vừa mới đó đã ráo hoảnh, đoạn bà trầm ngâm dõi theo hai mẹ con bà cả, khẽ nhếch mép cười nhạt.

    Chương 6:


    Bà cả bà còn õng ẹo chán ra, ghé qua gian này giám sát gian kia, hạch sách đủ kiểu mới tha cho lũ người làm. Phú ông dễ tính nên ngày trước bọn này bát nháo lắm, không có bà thì làm sao mà đi vào quy củ được.


    Bà ngúng nguẩy cả buổi trời yên biển lặng, ấy thế nào mà vừa mới bước vào sân chính thì từ đâu có con chim sẻ ghé qua, nó đập cánh, phẹt một phát rồi bay biến đi mất.


    Xanh xanh vàng vàng, nhơn nhớt tởm tởm, bà điên. Bà vác gậy bà đuổi, bà nghiến răng bà gào. Khổ nỗi, bà đuổi, Bưởi đuổi, Quất đuổi, cũng không nhanh bằng tốc độ chim bay. Đen ghê đen gớm, cứ lần nào đi gặp bà hai về cũng đen hết trơn. Phúc với chả Phúc, hoạ thì có, mụ chính là khắc tinh đời bà.


    Gột đi gột lại bằng cả chục xoong nước lá sả vỏ bưởi mà vẫn cứ thấy thum thủm mới oái oăm chứ. Vốn là cành vàng lá ngọc từ thuở lọt lòng nên cái nỗi nhục này, bà chịu không có nổi. Bà ức, bà sụt sịt khóc, bà bỏ cơm. Phú ông xót vợ, phú ông rúc vào lòng bà, ra sức hít hà dỗ dành.


    -"Ôi chao ôi, bu nó thơm quá đi mất. Ai đời lại có người vừa đẹp vừa thơm thế này cơ chứ, không biết còn tưởng tiên nữ giáng trần ấy."


    Bà cả trong bụng sướng như mở cờ nhưng ngoài mặt vẫn cứ phụng phịu làm màu thầy nó cứ nói quá. Phú ông thấy nét mặt bà giãn giãn ra rồi thì ngọt giọng nịnh nọt.


    -"Ăn cơm nha, bu nó không ăn vì bu nó thì bu nó ăn vì tôi vậy...nha...nha..."


    -"Được rồi...em ăn vì thầy nó..."


    Phú ông mừng rỡ sai Bưởi dọn mâm, phú ông tự tay bón cho bà cả, mấy chục năm trước, từ thuở bà nhỏ xíu đã chiều chuộng như vậy, mấy chục năm sau, cũng chẳng hề thay đổi.


    Bà hai đứng ngoài rình trộm mặt tím mày tái, suýt nữa thì bóp chết con sẻ nhỏ. Bà cố kiềm nén, dịu dàng xoa xoa bộ lông mềm mượt như tơ rồi thả nó đi. Đoạn bà chạy một mạch về túp lều tranh của mình. Cậu hai thấy bu tâm trạng không tốt liền tìm hai chiếc bánh rán đặt lên cái bàn gỗ cậu mới đóng. Bà hai vội vàng giật lấy, ăn ngấu ăn nghiến. Bà tủi thân, mắt mũi tèm nhem hết cả.


    -"Tại bu mà cậu hai khổ. Cậu hai tốt với bu quá, bu cảm ơn cậu hai."


    Cậu với chiếc khăn tay đưa bà. Bà lau qua mặt mũi rồi lật đật tìm lọ cao thoa má sưng cho con trai, bà hỏi cậu có đau không, cậu lắc đầu. Bà hỏi cậu cả thích Trâm à, lần này thì cậu gật đầu. Bà suy nghĩ một lúc liền quả quyết.


    -"Vậy cậu hai nhất định phải rước được Trâm về cho bu."


    Cậu hai không nói gì cả, biết tính cậu lù đù khó tán gái nên bà đành ra ngoài vườn cắt mấy khóm hồng. Bà lệnh cậu hai mang sang tặng Trâm. Bà đã lệnh, thì cậu làm sao dám cãi lời?


    Chẳng biết hôm nay Trâm đi đâu nữa, trên chợ không có ở nhà cũng không. Mà chưa hoàn thành nhiệm vụ bu giao cậu đâu có dám về, cậu cứ đứng bần thần ngoài cổng mãi. Bé Dung nhà hàng xóm lững chững đi qua, thấy cậu hai liền nhoẻn miệng cười rẽ vào.


    -"Con chào cậu hai ạ. Cậu hai đem hoa đi cua gái à?"


    Cậu hai cười, cậu bồng Dung lên. Dung năm tuổi nhưng biếng ăn nên nhỏ xíu à, được cái lanh thôi. Bé Dung quý cậu hai lắm nha, cậu hai cho Dung kẹo kéo này, cho Dung lạc rang này, còn làm chong chóng cho Dung nữa.


    -"Cậu đưa con hoa đi, lát con tặng cô Trâm giùm cậu."


    Cậu hai chiều lòng con bé. Đằng xa xa cô Trâm sang thăm em gái ở thôn bên về, chứng kiến một màn ruột gan cứ phải gọi là sôi sùng sục. Trâm cua cậu bao nhiêu lâu cậu cũng không hề lay chuyển, còn tưởng cậu cứng rắn như nào, hoá ra là có người thương rồi.


    Tặng hoa cho nhau à? Tíu tít tỉ tê với nhau à? Ve vãn nhau trước cổng nhà Trâm à? Chênh nhau tám cái xuân lận, trâu già gặm cỏ non cơ đấy! Con ranh con mất nết, mới tý tuổi đầu đã dám qua mặt Trâm, cục tức này Trâm nuốt không có trôi.


    Trâm điên.


    Trâm hùng hùng hổ hổ lao tới xỉa xói.


    -"Yêu nghiệt kia, sang đây làm gì? Nghe bu mi bảo đêm qua mi tè dầm ướt hết cả chăn đấy."


    -"Ơ ơ...đâu có đâu...không phải đâu...cô Trâm nghe nhầm rồi...cậu hai...cậu Lâm đừng tin nha...Dung ngoan mà..."


    Bé Dung hốt hoảng phân bua, cậu hai vỗ về con bé an ủi, Trâm ghen phát nghẹn. Trâm càng bực thì lý luận của Trâm càng sắc bén, bé Dung không sao cãi nổi, rốt cuộc đành nghệt mặt bao biện.


    -"Thế chắc do con ngủ say quá ý, cô Trâm ơi hoa cậu hai tặng cô nè. Cô nhận nha cô Trâm, tội cậu đứng đợi cô mãi."


    Cái giọng ngọt xơn xớt à, Trâm run run đỡ lấy bó hồng đỏ rực rỡ, tim tưởng nhảy ra ngoài lồng ngực ấy chứ. Trâm thơm hai má bé Dung rồi lí nhí khen ngợi.


    -"Eo ui Dung xinh gái với cả đáng yêu quá cơ."


    Dung thích chí cười hề hề. Phú ông đứng ngay bên cạnh trìu mến nhìn cậu hai và mợ hai tương lai. Nhà phú ông cho người ta thuê đất, cứ đến quý phú ông với thằng Quất lại đi thu tiền, hôm nay qua tới đây vừa vặn thế nào lại bắt gặp đôi trẻ.


    -"Trâm mê cậu hai nhà ông không Trâm?"


    Phú ông hỏi, Trâm thẹn, ấp a ấp úng.


    -"Bẩm ông...con...bẩm ông..."


    Phú ông bảo không phải ngại, nam nữ đến tuổi rung động là chuyện bình thường, cứ thành thật trình bày rồi ông khắc thành toàn. Trâm nghe mà sương sướng, hít một hơi thật sâu, đoạn dõng dạc trả lời.


    -"Có ông ạ. Con mê cậu hai lắm luôn."


    -"Sao mê cậu?"


    -"Ơ...ơ...mê thì mê thôi chứ biết sao được ông? Biết đã không mê!"


    Trâm hồn nhiên đáp, phú ông bật cười. Cậu hai đỏ bừng cả mặt rồi, trong khi đó Trâm vẫn vô tư lắm, thấy phú ông hiền hiền nên mạnh dạn níu tay áo ông ngỏ lời.


    -"Con đẹp nhất cái thôn này đó ông, là người ta khen chứ không phải con tự nhận đâu. Con cũng chăm chỉ chịu khó nữa, ông xem xét gả cậu hai cho con nha ông!"
     
    Last edited by a moderator: 15/7/17
    bophatwifiprolink thích bài này.

Chia sẻ trang này